Nhân vật võ thuật

Showing posts with label nhan-vat-vo-thuat. Show all posts
Showing posts with label nhan-vat-vo-thuat. Show all posts

Sunday, February 17, 2019

Diệp Vấn đã dạy Lý Tiểu Long từ một kẻ đánh lộn trở thành quý ông

Đây là một bài báo đăng trên tờ South China Morning Post ghi lại lời võ sư Lư Văn Cẩm - cháu gọi Diệp Vấn bằng cậu và cũng là một trong những học trò đầu tiên của Diệp Vấn ở Hong Kong. 

Tôi sinh ở Hong Kong năm 1933 mặc dù nhiều thập kỷ tôi sống ở Đài Loan - nơi tôi đã dạy Vịnh Xuân công phu. Đầu thập niên 1950, khi tôi chưa đủ 18 tuổi, tôi bắt đầu học Vịnh Xuân ở Hong Kong với cậu em ruột mẹ tôi là Diệp Vấn. 


Diệp Vấn bắt đầu học võ khi mới 7 tuổi. Vào cuối năm 1949, ông đã đi từ Canton đến Macau và sau đó tới Hong Kong. Trung Quốc đã bị Đảng Cộng sản chinh phục trong cuộc nội chiến. Diệp Vấn từng là một đại tá cảnh sát và bị rơi vào nguy hiểm sau sự thay đổi chính phủ cho nên ông phải chạy trốn. May mắn là ông có một người bạn tốt ở Hong Kong là Li Man - người cũng là bạn của cha tôi. Ba người họ có quen biết từ thời ở Phật Sơn - miền Nam Trung Quốc, nơi xuất phát của gia đình tôi. 

Bản thân Phật Sơn có một lịch sử phiến loạn. Khi thành phố nằm dưới quyền kiểm soát của nhà Thanh hơn 100 năm trước, triều đình này đã tới từ phía Bắc và người Phật Sơn miền Nam ghét họ. Vì thế người dân học công phu như một phương tiện để chống lại triều đình. Đó là lý do vì sao võ thuật chảy trong dòng máu của gia đình tôi. 



Trong Tết nguyên đán 1950, tôi đến Hiệp hội Vịnh Xuân lần đầu tiên với cậu. Chỉ có 5 hoặc 6 học sinh trong lớp đầu tiên. Mọi người luôn hỏi “Nếu Diệp Vấn vĩ đại như vậy, vì sao ông ấy có quá ít học trò?”. Lý do là chỉ các thành viên hiệp hội mới có thể vào học và để thành thành viên bạn phải trả tiền. Tôi không phải là một thành viên nhưng vì Diệp Vấn là cậu tôi nên tôi được phép tham dự. 

Mọi buổi tối sau khi tôi kết thúc buổi tập, tất cả chúng tôi ngồi xuống quanh một cái bàn và ăn tối đơn giản với nhau. Đầu thập niên 1950, dân Hong Kong rất nghèo. Nhưng chúng tôi vẫn có thể ngồi quanh chiếc bàn như những anh em và nói về những gì chúng tôi đã học trong ngày đó. Diệp Vấn không nghĩ lớp học của ông như một món kinh doanh mà là một cách để giúp đỡ học trò - những người mà ông đối xử như người thân. Không có thứ bậc trong lớp của ông, mọi người đều bình đẳng. Trong số những học sinh đầu tiên, tôi là người duy nhất bây giờ còn sống. 


Lý Tiểu Long tham gia lớp của cậu tôi năm 1956. Khi đó cậu ấy 16 tuổi. Lúc đó lớp ở tại Li Da Jie (đường Lei Tat trong khu Yau Ma Tei). Lý chưa từng học Vịnh Xuân trước đó. Cậu ta đã đánh lộn trên phố nhiều nhưng chưa bao giờ thắng. Sau đó, tôi đã hướng dẫn cậu ta cùng với cậu tôi. Lý đã khổ luyện chăm chỉ nhưng cậu ta vài lần sử dụng nó để làm tổn thương người khác và Diệp Vấn đã trách mắng, nói rằng “Cậu đang học công phu chứ không phải học để đánh lộn”. Lý đã nghe lời. Cậu ta đến hàng ngày vào lớp buổi sáng. 

Một lần, Lý đứng ở đầu cầu thang sau lớp học. Khi lớp buổi chiều đến, cậu ta bảo họ rằng sư phụ nói rằng hôm nay là ngày nghỉ và lớp bị hủy. Thực ra cậu ta muốn lớp buổi chiều không còn ai để cậu ta có thể học một mình với sư phụ. Diệp Vấn hỏi cậu ta: “Mọi người đâu rồi?” thì Lý nói: “Con không biết. Có thể họ lười biếng. Sư phụ chỉ dạy con có được không?”. Cậu ta đã quá say mê võ thuật. Nhưng Diệp Vấn cũng đã cố gắng dạy cậu ta làm sao để thành một quý ông. 



Diệp Vấn đã hy vọng rằng Vịnh Xuân có thể lan tới mọi ngóc ngách của thế giới và đó là nhiệm vụ mà ông truyền cho tôi. Tôi đến Đài Loan cuối thập niên 1960, sau 10 năm học Vịnh Xuân với Diệp Vấn. Tôi vào đại học, trước tiên học kỹ sư điện, sau đó vào học viện quân sự. Mọi sinh viên đã học tại học viện đó phải phục vụ trong quân đội 10 năm sau khi kết thúc khóa học. Tôi ở trong quân đội cho đến khi tôi lên cấp Thiếu tá. 

Trong thời gian đó tôi bắt đầu nhận ra mọi thứ có thể được giải thích thông qua võ thuật, bởi vì động tác võ thuật liên quan đến vật lý và toán học. Công phu không phải là để gây tổn thương người khác, nó là sự truyền tải tri thức từ người thầy đến học trò. Tôi đã đọc nhiều sách, kết hợp những lời dạy của sách với việc đào tạo võ thuật của mình. 

Vịnh Xuân không phải là để đánh lộn mà là để tránh phải đánh nhau - nếu bạn không đánh nhau, bạn sẽ không thể thua. Một người không được xét đoán qua sức mạnh và khả năng đánh lộn mà qua tâm hồn. Sau khi rời quân ngũ, tháng 1/1975, tôi bắt đầu dạy võ ở quận Songshan của Đài Bắc và tôi đã làm việc này hơn 40 năm qua. 


Mọi người từ hơn 50 nước đã đến để học võ trên sân thượng nhà tôi. Tôi giữ ảnh chụp các học trò hiện tại của tôi trên một cái bảng. Tôi chụp những bức ảnh ngày đầu tiên học tập của họ và viết tên họ xuống dưới cùng ngày tập ở trên. Người học trò lớn tuổi nhất của tôi là 78 tuổi. Ông ấy đến tập 1 lần 1 tuần và đi tàu hỏa từ Changhua đến Đài Bắc. Học trò trẻ nhất của tôi mới 7 tuổi và một người học trò đã học với tôi từ 1980. 

Một số học trò ngoại quốc đã ra mở võ đường Vịnh Xuân ở Pháp, Anh, Đức, Áo, Hungary, Slovenia. Đó là dấu mốc của một người thầy tốt. Một sư phụ giỏi muốn học trò của mình vượt qua ông ấy. Tôi thậm chí đã dạy cháu trai trẻ nhất của Tưởng Giới Thạch. Nhiều người Đài Loan không vui vì điều đó. Bất kỳ ai đến với tôi, tôi phải dạy họ bất kể thân thế của họ là gì. Con đường của tôi là mở rộng Vịnh Xuân ra thế giới. 

Bây giờ tôi đã 86 tuổi, tôi không muốn dành quá nhiều thời gian cho giảng dạy. Tôi vẫn có hơn 60 học trò và vẫn dạy họ mỗi buổi sáng. Một số học trò chỉ đến một hoặc 2 lần một tuần. Một số ít đến hàng ngày mặc dù tôi thích họ làm như vậy để có thể học nhanh hơn. Tôi đã cố gắng giải thích nhiều điều cho học trò theo khoa học, chẳng hạn cách để di chuyển chân của họ sử dụng hình học để cho thấy khi nào họ có thể ở vào nguy hiểm vì cự ly của họ đến đối thủ. 



Trong phương pháp của tôi, không có “tưởng là”, không có “có lẽ”. Chỉ có “bởi vì”. Tôi dạy họ rằng một người sẽ không bao giờ tấn công và nói “này, tôi sẽ sử dụng quyền anh. Hãy sẵn sàng”. Không. Tại sao kẻ móc túi có thể lấy trộm được tiền của bạn? Bởi vì bạn không biết anh ta ở đó hoặc anh ta đang làm gì. 

Có hai điều lưu giữ động lực cho tôi. Thứ nhất, tôi vẫn cần kiếm tiền để sinh sống và thuê nhà. Ngôi nhà này không phải của tôi. Tôi cũng có một người phụ tá ở lớp mà tôi phải trả lương. Và thứ hai, tôi cần chăm sóc thân thể mình. Tôi cũng muốn truyền bá võ thuật đến mọi người trên thế giới như tôi đã hứa với sư phụ Diệp Vấn. Đó là một lời hứa mà tôi phải giữ. 

Mọi người hỏi liệu tiếp tục như vậy có khó khăn ở tuổi của tôi nhưng tôi yêu thích nó và tôi đã quen với cuộc sống thế này. Như Diệp Vấn, tôi không nghĩ võ thuật là một việc kinh doanh. Tôi có thể nghèo nhưng tôi truyền bá tri thức của mình cho học trò và nó làm tôi hạnh phúc. Tôi không đặc biệt nhưng cách nghĩ của tôi là đặc biệt. 

Nguồn: https://www.scmp.com/magazines/post-magazine/long-reads/article/2186246/me-and-my-uncle-ip-man-taught-bruce-lee-wing-chun 

Tuesday, October 16, 2018

Giải mã kỹ năng “lật mặt” của Dư Thương Hải trong Tiếu Ngạo Giang Hồ

Nói đến Bành Đăng Hoài, mọi người có thể không hiểu rõ, nhưng nếu nói đến Dư Thương Hải thì chắc chắn nhiều người biết. 


Trong bộ phim Tiếu Ngạo Giang Hồ phiên bản do Lý Á Bằng đóng vai chính, người đóng vai chưởng môn phái Thanh Thành Dư Thương Hải chính là Bành Đăng Hoài. Trong phim ông ta là một người hiểm ác, võ công cao cường và còn có một tuyệt học là môn "lật mặt" tức là biến đổi mặt nạ trên mặt mình. 


Thời đó, khi bộ phim ra mắt, rất nhiều người đều cho rằng kỹ thuật “biến đổi khuôn mặt” là do kỹ xảo hoặc là thay đổi cảnh quay mà tạo thành, nhưng thực ra không phải vậy. Đây hoàn toàn là kỹ năng do Bành Đăng Hoài biểu diễn. Thay đổi khuôn mặt là một thủ pháp trên sân khấu độc đáo của Trung Quốc nhưng người biết làm cũng rất ít vì không truyền dạy rộng rãi. Hồi trẻ, Bành Đăng Hoài muốn bái sư học thủ pháp này nhưng vì thân thể yếu đuối, cho nên không được sư phụ nào nhận cho nên không có cơ hội học. 


Tuy nhiên Bành Đăng Hoài không bỏ cuộc mà âm thầm quan sát các sư phụ thực hiện thủ pháp này, từ hóa trang đến chế tác đạo cụ, năm này qua năm khác, Bành Đăng Hoài không ngừng thử nghiệm, cuối cùng đã nắm vững thủ pháp này. 


Hồi đầu thay đổi khuôn mặt, tốc độ rất chậm và cần nhiều đạo cụ cho nên tính liên tục rất kém. Bởi vậy Bành Đăng Hoài đã từ cơ sở này tiếp tục cải tiến, đến năm 27 tuổi đã có thể trong 1 phút thay đổi mặt nạ đến cả chục lần. Nhưng cho dù như thế vẫn có người xem nói rằng: Mỗi lần đều là thay đổi trở về mặt thật rồi mới lại thay sang mặt khác, không có gì kỳ lạ. Từ câu nói này đã khích lệ Bành Đăng Hoài quyết tâm. Ông bắt đầu mò mẫm một phương pháp thay đổi bộ mặt hoàn toàn mới. Qua mấy chục năm khổ luyện, cuối cùng ông đã thực hiện được đột phá, có thể liên tục thay đổi các bộ mặt khác nhau. 

Tiến bộ có tính đột phá này đã khiến cho danh tiếng Bành Đăng Hoài nổi như cồn, rất nhiều người mong bái ông làm thầy để học. Nhưng họ Bành yêu cầu học trò rất cao, cho dù là “Thiên Vương” Lưu Đức Hoa cũng phải qua vài lần khảo hạch với được nhận làm môn đệ. 


Tuy học được phần chân truyền nhưng bị nghiêm khắc hạn chế các trường hợp thay đổi mặt và không cho phép dùng kỹ năng này vào mục đích thương nghiệp. Có lẽ rất nhiều người nổi danh đều là vì kiếm tiền nhưng Bành Đăng Hoài không như vậy. Mỗi lần biểu diễn thay đổi gương mặt của ông đều là vì mục đích quyên góp từ thiện. 


Khi tham gia diễn phim Tiếu Ngạo Giang Hồ, kỹ năng biến đổi bộ mặt của ông khiến mọi người tán dương nhưng khi có đoàn kịch tìm đến ông, ông lại nói: “Tôi chỉ là muốn cho nhiều người được thấy môn bản lĩnh này, như hiện nay đã làm được rồi, tôi không muốn lại dùng nó vào mục đích thương mại”. 


Đồng thời với thành công lớn, vì trong phim Dư Thương Hải và phái Thanh Thành sống tà ác nên có ảnh hưởng nhất định đến thanh danh của phái Thanh Thành. Cũng bởi thế mà Bành Đăng Hoài bị một số chỉ trích, nhưng may là đích thân Kim Dung đã liên hệ với phái Thanh Thành, biểu thị bản thân có chỗ quả thực là viết sai nên xin lỗi, mong được lượng thứ. 

Theo Toutiao

Wednesday, September 19, 2018

Thuật lại cuộc tỷ võ giữa Diệp Vấn tiền bối Lương Bích

Trong phim Diệp Vấn tiền truyện có dựng lại duyên gặp gỡ giữa Diệp Vấn và Lương Bích là nhờ đi mua thuốc cho một người Tây bị chính Diệp Vấn đánh bị thương. Tuy nhiên sự thực Diệp Vấn và Lương Bích đã gặp nhau và tỉ thí với nhau trong một bối cảnh hoàn toàn khác. 

Theo Wikipedia bản tiếng Anh, vào năm 16 tuổi (khoảng năm 1909), Diệp Vấn từ Phật Sơn sang Hồng Kông nhờ sự giúp đỡ của một người bà con. Một năm sau, ông vào học trong trường St. Stephen’s College – một trường trung học dành cho con cái những gia đình giàu có và người nước ngoài tại Hồng Kông. 

Cảnh Lương Bích (do Diệp Chuẩn đóng) dạy võ cho Diệp Vấn (do Đỗ Vũ Hàng đóng) trong phim Diệp Vấn tiền truyện.
Trong thời gian học ở St. Stephen’s College, Diệp Vấn thấy một cảnh sát đánh một phụ nữ và đã ra tay can thiệp. Viên cảnh sát cố gắng để đánh Diệp nhưng bị ông đánh ngã rồi sau đó Diệp Vấn chạy vào trong trường học với các bạn. Sự việc này đã khiến Diệp Vấn được các bạn trong lớp nể phục. 

Một bạn cùng lớp của Diệp Vấn sau đó đã kể câu chuyện này với một người đàn ông trung niên sống cùng tòa nhà chung cư với cậu ta. Người đàn ông liền hẹn gặp Diệp Vấn và hỏi Diệp học võ gì. Ông cũng nói rằng võ thuật của Diệp Vấn chưa hoàn hảo và thách Diệp Vấn thử vào tay “Li thủ” với ông ta. 

Diệp Vấn nhìn thấy đối thủ có vẻ không vượt quá khả năng của mình nên chấp nhận thách đấu. Nhưng không ngờ chỉ sau vài đường, Diệp Vấn bị ông ta đánh bại. Sau đó, Diệp Vấn mới biết rằng người đối diện với mình không ai khác chính là võ sư Lương Bích, sư đệ của Trần Hoa Thuận và là con trai của Lương Tán (sư phụ Trần Hoa Thuận). 

Sau cuộc gặp gỡ với Lương Bích, Diệp Vấn tiếp tục học hỏi thêm về Vịnh Xuân Quyền với Lương Bích. 

Câu chuyện này, về sau, khi trả lời phỏng vấn của tạp chí Anh hùng võ thuật ở Hồng Kông, Diệp Vấn đã kể chi tiết hơn. Theo đó, người bạn đã làm cầu nối cho Diệp Vấn là anh chàng họ Lai, con trai một ông chủ công ty tơ lụa lớn. Anh Lai nói với Diệp Vấn rằng trong nhà anh có một người trung niên biết một số kỹ thuật công phu và chàng Lai khích Diệp Vấn đến thử ông ta. 

Vào thời điểm đó Diệp chưa bao giờ bị đánh bại, vì thế ông không mất thời gian suy nghĩ liền nhận lời ngay. Lai đã hẹn để giới thiệu hai người với nhau vào một buổi chiều chủ nhật. 

Đúng ngày, Diệp Vấn tìm đến nhà chàng họ Lai. Sau khi được giới thiệu với người đàn ông trung niên này, Diệp chú ý nhìn. Trong nhận xét của Diệp Vấn, người đàn ông này giống các quý ông điển hình hơn là một người thực sự biết võ công. Không mất nhiều thì giờ, Diệp Vấn thẳng thắn ngỏ lời muốn tỉ võ. 

Với một nụ cười, người đàn ông trung niên nói: “Được, Diệp Vấn, nếu cậu muốn một trận tỉ thí với tôi. Trước khi bắt đầu, tôi muốn nói với cậu là hãy đừng lo lắng cho tôi. Tất cả điều cậu cần là tấn công tôi vào bất cứ chỗ nào trên cơ thể với tất cả sức mạnh của mình”. 

Nghe xong câu đó, chàng trai Diệp Vấn kiêu hùng, mặc dù vẫn tỏ vẻ thản nhiên nhưng đã thực sự phát điên lên và tất cả điều chàng ta muốn là đánh bại người đàn ông này ngay tức thì. 

Ngay sau khi người trung niên đưa tay ra hiệu mời Diệp Vấn tấn công, ông phải đối mặt với một cơn mưa những cú đấm. Tuy nhiên, người này đã rất nhanh tay phản công, đến nỗi Diệp Vấn không thể nào phản ứng kịp. Chỉ trong khoảnh khắc, Diệp Vấn buộc phải lùi vào một góc và người trung niên cũng dừng tay ngay tức khắc. 

Bị thua ngay hiệp đầu tiên, Diệp Vấn không thể tin rằng người đàn ông này đã chiến thắng mình nhanh đến thế. Bởi vậy Diệp Vấn đã yêu cầu được thi đấu lại. Một lần nữa Diệp Vấn lại bị thua. Diệp Vấn không thể làm bất kỳ điều gì để chống lại được ông ta và Diệp sư phụ biết rằng lần này ông đã gặp một cao thủ thực sự. Không nói một lời nào, Diệp Vấn đã bỏ đi với một sự thất vọng lớn. 

Sau trận đấu đó, Diệp Vấn vô cùng chán nản và thậm chí không dám cho người ta biết rằng mình biết võ công. 

Một tuần sau, Diệp Vấn được Lai thông báo rằng người người đàn ông trung niên muốn gặp anh một lần nữa. Vào thời điểm đó, Diệp Vấn khá sợ và quá xấu hổ để gặp lại người đàn ông trung niên. Ông nói với Lai: “Tôi cảm thấy quá xấu hổ để gặp lại ông ấy. Tôi không phải là đối thủ của ông ấy”. 

Nhưng khá bất ngờ, người bạn họ Lai nói rằng người đàn ông kia đã thực sự ca ngợi kỹ thuật của Diệp Vấn. Dó là lý do tại sao ông ấy muốn gặp và nói chuyện với Diệp Vấn một lần nữa. Lai cũng bắt đầu kể cho Diệp Vấn nghe bí mật về người bạn của cha mình. Thì ra, người đã tỉ thí với Diệp Vấn không ai khác, chính là Lương Bích, con trai của bậc thầy Lương Tán. 

Sau khi biết sự thật, Diệp Vấn nghĩ thầm: “Chẳng trách nào trình độ võ thuật của ông ấy quá cao. Mình đã đấu với một bậc thầy, một chuyên gia Vịnh Xuân”. 

Diệp Vấn cũng ngay lập tức nhận ra đây là một cơ hội. Ông cảm thấy ông vẫn chưa có trình độ cao thực sự với những kỹ thuật học được từ sư phụ Trần Hoa Thuận. Đây sẽ là cơ hội tốt để Diệp Vấn tìm hiểu các kỹ thuật Vịnh Xuân tiên tiến hơn. Bởi thế Diệp Vấn đã đi cùng Lai đến gặp Lương Bích. 

Và sau đó, Lương Bích đã rất vui mừng nhận ra Diệp Vấn là một thiên tài trong việc tiếp nhận kỹ thuật Vịnh Xuân và ông đã nhiệt tình dạy Diệp Vấn. Vài năm sau đó, Lương Bích mệt mỏi với cuộc sống ở Hong Kong và đã nghĩ đến việc trở lại Phật Sơn. Vào thời điểm đó, Diệp Vấn cũng đã đạt trình độ cao nhất trong võ thuật. 

Một điều cần nói thêm là Trần Hoa Thuận và Lương Bích là sư huynh đệ. Lương Bích là con Lương Tán còn Trần Hoa Thuận là người được Lương Tán chọn làm truyền nhân. Tuy nhiên có một số chiêu thức Lương Tán đã không dạy hết cho Trần Hoa Thuận mà dạy lại cho hai con trai của ông là Lương Xuân và Lương Bích. Nhờ cái duyên gặp gỡ Lương Bích, Diệp Vấn đã được học hết toàn bộ các bí quyết Vịnh Xuân nên từ đó ông mới trở thành một đại cao thủ võ thuật lừng danh.

Đạo lý trong phim Thiên Long Bát Bộ giải thích cho sự đoản mệnh của Lý Tiểu Long

Chuyện Lý Tiểu Long đột ngột qua đời đã là chủ đề tranh luận hàng chục năm qua nhưng gần đây lại có một ý kiến giải thích nguyên nhân dẫn đến cái chết của Lý Tiểu Long dựa theo một tình tiết trong tiểu thuyết Thiên Long bát bộ. 


Việc Lý Tiểu Long đột nhiên qua đời ở tuổi 33 đã dẫn đến nhiều suy đoán, trong đó chủ yếu có 3 thuyết: Một là bị âm mưu ám sát, hai là chết vì tai nạn chẳng hạn như dùng sai thuốc, ba là do số mệnh, Diệp Vấn từng nói Lý Tiểu Long là tướng đoản mệnh. 

Trong đó, đối với việc Diệp Vấn từng dự báo rằng Lý Tiểu Long là tướng đoản mệnh, mọi người đều từng đã nghe qua rất huyền bí thần kỳ. Việc này xảy ra sau khi Diệp Vấn gặp Lý Tiểu Long không lâu, ông liền nói với các đệ tử điều dự đoán này. Lúc đó không ai tin nhưng sau này nó lại trở thành lời tiên tri. 

Nếu chỉ xem lời dự báo tướng đoản mệnh thì sẽ rơi vào sự huyền hoặc như phong thủy học. Nhưng thực tế, Diệp Vấn đưa ra phán đoán tướng đoản mệnh là có dựa vào căn cứ nhất định. 

Năm 1954, Lý Tiểu Long bái Diệp Vấn làm sư phụ ở võ quán trên đường Lợi Đạt, chính thức trở thành môn đồ của Diệp Vấn và học võ với Diệp Vấn 6 năm. Buổi đầu gặp Lý Tiểu Long, Diệp Vấn rất vui, bởi vì Lý Tiểu Long không những có khả năng võ học thiên bẩm lại có điều kiện thân thể và rất ham học võ. 

Nhưng Diệp Vấn cũng rất nhanh chóng trở nên buồn rầu. Người khác thấy vậy rất kỳ quái. Lý Tiểu Long hồi đó được gọi là “tiểu võ si” nghĩa là cậu nhỏ si mê võ thuật, tiền đồ rất rộng mở, vì sao Diệp Vấn lại không vui? Sau đó, Diệp Vấn mới nói lý do là tướng đoản mệnh. 


Nhưng các đệ tử rất khó hiểu, không cảm thấy Lý Tiểu Long có tướng đoản mệnh cho nên cố hỏi cho rõ. Sau 3 lần các học trò cố hỏi, cuối cùng Diệp Vấn mới giải thích: “Hai chân Tiểu Long bẩm sinh có khiếm khuyết nhỏ, khi đi lại hơi nhún nhảy lên xuống. Người bình thường không nhất định nhìn thấy điểm khiếm khuyết này, khi đi lại gót chân Tiểu Long không chạm đất, đây chính là tướng đoản mệnh”. 

Điều giải đáp này của Diệp Vấn rất thần kỳ, nhưng kỳ thực đây cũng không phải là phán đoán của Diệp Vấn. Xem tiểu thuyết Thiên long bát bộ của Kim Dung thì sẽ biết, Một Dung Bác và Tiêu Viễn Sơn luyện võ càng cao thâm thì thân thể lại càng thương tích trầm trọng, cuối cùng ông sư quét chùa nói: Cần phật học hóa giải. Trên quan điểm này, ý tưởng thực sự của Diệp Vấn không khác nhiều. 

Như vậy tức là, võ học Trung Quốc cũng cần tu thân dưỡng tính, luyện võ vốn cũng là một dạng hành vi thấu chi thân thể. Nếu một mực cương liệt, như vậy thân thể thấu chi sẽ rất nghiêm trọng, cuối cùng sẽ dẫn đến đoản mệnh. Từ khía cạnh tu dưỡng tính mệnh con người mà nói, lý luận này cũng là có đạo lý. Đây cũng là nguyên nhân khiến đa số người luyện võ không sống lâu. (theo từ điển mở Baidu của Trung Quốc, thấu chi thân thể được hiểu trên hai phương diện: Một là thấu chi trên mặt sinh lý, chủ yếu là chỉ phương diện lao động thể lực, thường phải làm những việc vượt quá khả năng chịu đựng của thân thể, qua thời gian dài không được nghỉ ngơi hoặc bổ sung dinh dưỡng. Hai là thấu chi tâm lý, chỉ những người trường kỳ chịu áp lực tâm lý quá lớn). 

Trong thực tế, võ thuật truyền thống Trung Quốc, ngoài chiến đấu ra, việc tu hành là trọng yếu chứ không phải là cố gắng tranh cường. Nhưng xem xét cả cuộc đời Lý Tiểu Long, ông luôn luôn đóng những vai đấu sĩ, luôn chiến đấu bạt mạng. Hiển nhiên, Lý Tiểu Long chỉ học võ công của Diệp Vấn, không học được cảnh giới của Diệp Vấn. 

Sau khi Lý Tiểu Long qua đời, có nhiều người suy đoán, lưu truyền rộng nhất là một thuyết rằng Lý Tiểu Long bị ganh ghét nên bị người ta âm mưu ám hại. Nhưng thuyết này cũng không có căn cứ nào. 

Theo tài liệu, sau khi Lý Tiểu Long từ trần, các chuyên gia y học đã liên tục nghiên cứu nguyên nhân cái chết của Tiểu Long. Nhưng có một người có kết luận đáng lưu ý. Đó là chuyên gia ở bệnh viện tại Chicago kết luận rằng: Lý Tiểu Long chết vì thiếu ngủ và áp lực quá lớn, cuối cùng dẫn đến tim mạch hoặc phổi đột nhiên ngừng hoạt động”. Từ kết luận này mà nói, phán đoán của Diệp Vấn cũng không phải không có đạo lý. 

Theo Toutiao